Khuyên người hỏi đường 1 câu, người thiếu nữ chạm mặt họa lớn và bài học về 2 chữ nghiệp báo

Bữa tiệc biến thành đám tang

Ở Ấn Độ thời xa xưa, có một vị vua mời những người Bà la môn (phong cách cao nhất trong phường hội Ấn Độ xưa, gồm đẳng cấp đứng đầu trong thị trấn hội xưa của Ấn Độ, bao gồm các tu sĩ, triết gia, học giả và các vị chỉ đạo tín ngưỡng, được đại chúng khôn xiết tôn trọng) đến dự tiệc Bhoj. Bữa tiệc rất lớn nên được tổ ở ngoài trời, ngay bên ngoài cung điện của nhà vua.

Khuyên người hỏi đường 1 câu, người phụ nữ gặp họa lớn và bài học về 2 chữ nghiệp báo - Ảnh 1.

Đức vua đã thành lập tiệc thết đãi các vị khách Bà la môn ở bên ngoài cung điện. (Ảnh minh họa: Internet)

Tham gia ngày bữa tiệc diễn ra, trong khi các đầu bếp đang chuẩn bị thức uống cho các vị khách, thì một con đại bàng bay qua khu vực bếp ăn, 2 móng vuốt sắc nhọn của nó đang cắp một con rắn đang cố sức vẫy vùng để thoát ra.

Như một bản năng trong lúc chạm chán nguy khốn, con rắn liền tiết ra nọc độc để phá hủy tình địch. Thế nhưng, trong khi con đại bàng chưa hề hấn gì, thì một số giọt chất độc rủi ro đã rơi xuống chỗ bánh kẹo chuẩn bị cho những người Bà la môn.

Ngoài ra đó, ở dưới mặt đất, không ai hay nhân thức về tai họa này, và trái cây vẫn được dọn ra. Cho nên, những người Bà la môn đến dự tiệc khi thưởng thức xong các món trên bàn tiệc đều lăn ra chết.

Khuyên người hỏi đường 1 câu, người phụ nữ gặp họa lớn và bài học về 2 chữ nghiệp báo - Ảnh 2.

Nọc độc của con rắn đã rơi xuống chỗ hàng điểm tâm của bữa tiệc mà không người nào hay nhân thức. (Ảnh minh họa: Internet)

Khi đức vua hay tin rằng các vị khách do ông mời tới ăn phải bánh kẹo có độc nên đã băng hà thì vừa khổ sở, vừa sững sờ và quyết định phải khiến sáng tỏ vụ án nên đã phái cho một vị quan tòa tên là Yumraj giải quyết mọi việc.

Sau khi cho thăm dò, Yumraj đã biết rõ nguyên cớ của vụ trúng độc.

Thế nhưng, trong tình thế này, Yumraj chưa nhân thức quyết định ra sao, rằng người nào mới là người phải chịu bổn phận trước cái chết của biết bao lăm người Bà la môn vô tội nói trên.

Theo phân tách của Yumraj thì:

1. Nhà vua là người không nhân thức bánh kẹo có độc nên không có tội.

2. Đầu bếp thì không nhân thức giải khát trong thời kỳ chuẩn bị và đun nấu đã bị nhiễm độc cho nên cũng chẳng thể cáo buộc anh ta.

3. Con rắn đã phun nọc độc chỉ để tự vệ nên cũng là quang minh chính đại.

4. Con đại bàng đã bay qua cung điện của nhà vua mà cúp theo con rắn nhưng cũng chỉ là sự thình lình.

Cho nên, trong phổ biến ngày, vụ việc vẫn chưa được khắc phục.

Và cái kết không nào ngờ đến

Sau đó một thời điểm, vài người Bà la môn đến vương quốc để gặp nhà vua. Trên đường họ gặp mặt một người đàn bà nên đã hỏi con đường đến cung điện.

Người thiếu nữ này đã chỉ trục đường cho họ, còn không quên nhắn gửi rằng "Cẩn thận khi tới đó nhé, nhà vua sẽ giết những người Bà la môn như các anh đấy, bằng bí quyết đầu độc quà bánh của họ".

Câu chuyện cuối cùng cũng tới tai Yumraj và ông quyết định người phụ nữ nói trên sẽ phải chịu trách nhiệm cho cái chết của rất nhiều những người Bà la môn đã không may bỏ mạng trong bữa tiệc.

Chitchgupt, phụ tá của Yumraj đã rất kinh ngạc về phán quyết này nên đã thắc bận bịu với chủ nhân của mình: "Thưa Ngài, người phụ nữ kia đâu có can hệ tới sự cố nói trên? Tại sao bà ấy lại phải chịu tội chứ?"

Tới lúc này, Yumraj mới tư vấn: "Khi người nào đó chủ mưu hại người khác mà chiến thắng thì anh ta phải vui tươi mới đúng. Song, khi những người Bà la môn bị chết, nhà vua không phải vui tươi, người đầu bếp, con rắn hay con đại bàng cũng như vậy, vậy nên họ là kẻ vô can.

Bên cạnh đó, người thiếu nữ kia lại lấy sự việc đau khổ kia ra để bông lơn, chưa kể việc tự đơm đặt ra một vấn đề vô căn cứ mà bản thân còn chưa nhân thức rõ nguồn cơn, đổ tội cho người khác, bởi vậy, bà ta chính là người phải trả giá cho hành động thiếu suy nghĩ của mình, đó chính là nghiệp báo".

Lời bàn: Trong cuộc sống này, có phần đông người đã từng nghĩ là, "Vì sao mình chưa từng khiến cho việc gì xấu, mà chính mình lại hay gặp gỡ phải chuyện rủi ro?", trong số đó, có lẽ cũng có cả bạn, cả tôi.

Vậy nhưng thật ra, khi một việc xấu xảy ra, dù bạn chẳng phải là người trực tiếp gây ra nó, nhưng giả dụ bạn có những lời lẽ bình phẩm, thóa mạ hay đổ tội một cách thức vô căn cứ cho người khác, hay thậm chí chỉ là cảm giác hể hả do sự ích kỷ, ganh ghét hay đố kị thôi, thì một phần của quả báo cho việc xấu kia sẽ nhắm tới bạn, và tùy vào mức độ mà bạn sẽ thu được sự trừng phạt của ông trời.

Khuyên người hỏi đường 1 câu, người phụ nữ gặp họa lớn và bài học về 2 chữ nghiệp báo - Ảnh 3.

Vì lẽ đó, trước những việc mà chính mình không đáp ứng, không cam kết thì tuyệt đối không nên vào a tòng, thanh minh suy nghĩ một phương pháp tiêu cực cũng như đưa ra những lời chỉ trích, đổ lỗi hay bình luận thiếu căn cứ.

Do vì đôi lúc chính bạn sẽ phải trả giá toàn bộ cho những việc xấu mà người khác gây ra, giống như người thiếu phụ trong câu chuyện của người Ấn Độ cổ đại nói trên.

Theo Moral Stories

Theo Thanh Hương

Trí thức trẻ


Xem thêm: mua nha
Chuyên mục:

NHẬN XÉT&BÌNH LUẬN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét