Học trò giận Khổng Tử bỏ về nhà, ông dặn 1 câu, cứu được môn đồ và 2 người nữa khỏi cái chết

Nhan Hồi là học sinh yêu mến của Khổng Tử. Ông là người hiếu học và có tiết hạnh. Một lần, Nhan Hồi ra ngoài làm việc, trên đường đi, vô tình thấy một siêu thị vải có rất đông người vây lòng vòng, ông tiến lại hỏi, mới biết rằng người bán và khách hàng hàng đang xảy ra bàn cãi.

Người mua hàng lớn ngôn ngữ: "Ba tám nhị muơi ba, vì sao ông lại đòi tôi 24 đồng tiền?"

Nhan Hồi nghe vậy liền tiến lại, lịch sự nói: "Ba tám hai mươi tư, tại sao lại tính thành nhì muoi ba? Ông tính sai rồi, đừng bào chữa nhau nữa."

Người dùng vải vẫn không phục, chỉ thẳng mặt Nhan Hồi nói: "Bạn nào mời ông ra bao biện lý, ông là cái thá gì? Muốn nói lý, chỉ có sắm Khổng Phu Tử, sai hay đúng chỉ có ông ta mới nói được. Đi, chúng ta đi mua ông ta để xem ai đúng người nào sai."

Nhan Hồi đáp: "Được, nếu như Khổng Cu li Tử nói ông sai thì sẽ thế nào?"

Người mua vải nói: "Ví như nói tôi sai, tôi sẽ mất đầu. Còn ông thua thì sao?"

Nhan Hồi giải đáp: "Tôi thua sẽ cho ông lấy mũ trên đầu tôi."

Hai người đánh cược dứt, liền đi mua Khổng Tử.

Khổng Tử nghe rõ câu chuyện, nhìn học trò của bản thân mình cười nói: "Ba tám nhì mươi ba! Nhan Hồi, con thua rồi, lấy mũ đưa cho người ta đi."

 Học trò giận Khổng Tử bỏ về nhà, ông dặn 1 câu, cứu được đệ tử và 2 người nữa khỏi cái chết - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Nhan Hồi chưa bao giờ biện hộ lời thầy, nghe Khổng Tử nói chính mình sai liền bỏ mũ ở trên đầu xuống và đưa cho người dùng vải. Người kia cầm mũ, đắc ý ra về.

Về lời phân định của thầy, mặc dù hình thức Nhan Hồi tỏ ra phục tùng nhưng trong lòng ông lấy làm khó tính. Ông cho rằng thầy mình hàm hồ mất rồi, nên không muốn theo học Khổng Tử nữa.

Hôm sau, Nhan Hồi lấy cớ nhà có việc nên muốn xin phép về nhà. Khổng Tử biết rõ tâm can của học sinh, cũng không cản trở mà gật đầu đồng ý. Trước khi Nhan Hồi đi, có tới chào thầy.

Khổng Trong khoảng muốn môn sinh làm cho xong việc rồi hãy về, song song dặn theo một câu: "Thiên niên cổ lỗ thụ mặc tồn thân, sát nhân bất minh vật động thủ." Câu này có tức thị: Không nên nương náu, trú giảm thiểu ở dưới gốc cây cổ hủ thụ nghìn năm, giết thịt người mà không rõ thực hư thì không nên động thủ.

Nhan Hồi trả lời "nhớ rồi" rồi quay người khởi hành về nhà.

Lời dặn ứng nghiệm

Trên phố về, trời bỗng nhiên nổi gió lớn, mây đen vần vũ, rồi mưa như trút nước, sấm sét rẹt ngang trời.

Nhan Hồi vội chạy tham gia một gốc cây lớn bên đường, định đứng đó giảm thiểu mưa. Hốt nhiên, ông nhớ lại lời dặn của thầy: Thiên niên cổ hủ thụ mặc tồn thân, nghĩ bụng dù sao cũng có trung thành thầy trò, cứ nghe thầy thêm một lần xem sao.

Nghĩ vậy, Nhan Hồi vội chạy khỏi gốc cây. Thật không ngờ vừa chạy được một đoạn chưa xa lắm, một tiếng sét tiến công chói tai, tiến công trúng cây cổ hủ thụ làm cho thân cây bị xé toạc làm cho đa dạng mảnh.

 Học trò giận Khổng Tử bỏ về nhà, ông dặn 1 câu, cứu được đệ tử và 2 người nữa khỏi cái chết - Ảnh 2.

Ảnh minh họa.

Nhan Hồi quá bất ngờ: Vế trước tiên trong lời dặn của thầy đã ứng nghiệm rồi, dễ thường sắp tới bản thân mình còn thịt người nữa hay sao?

Nhan Hồi mang theo thắc mắc đó trở về nhà. Đến nhà cũng đã đêm muộn nên ông không muốn kinh động người nhà, vì thế, ông sử dụng thanh bảo kiếm mang theo bên chính mình đẩy then cửa lên.

Tới trước giường ngủ lấy tay quờ, ông giật thót chính mình, ông thấy ở đầu giường có một người nằm và phía cuối giường cũng lại có một người nằm.

Nhan Hồi đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, ông hậm hực cầm ngay thanh kiếm bên người định xông vào chém, nhưng đúng lúc đó, lại nhớ đến lời dặn của Khổng Tử: Sát nhân tăm tối vật động thủ, ông khựng lại.

Thắp nến lên nhìn cho kỹ, ông mới nhìn thấy trên giường là hiền thê và em gái mình.

Hồi kết

Trời sáng, Nhan Hồi vội xuất hành trở về chỗ Khổng Tử. Vừa thấy thầy, ông liền quỳ rạp xuống nói: "Thưa thầy, lời thầy dặn đã cứu được con, bà xã con và em gái con, khiến sao thầy có thể biết trước được rằng sẽ xảy ra những chuyện như vậy?"

 Học trò giận Khổng Tử bỏ về nhà, ông dặn 1 câu, cứu được đệ tử và 2 người nữa khỏi cái chết - Ảnh 3.

Khổng Tử liền đỡ Nhan Hồi dậy và nói: "Hôm qua trời oi hot, ta đoán trời sẽ có mưa gió, sấm sét, cho nên nhắc con không nên đứng dưới gốc cây. Con về nhà mà trong lòng tức giận khó tính, trên người lại mang theo kiếm, vì thế nên ta nhắc con không làm thịt người mà chưa nhân thức rõ thực hư mà tôi."

Nhan Hồi cúi người kính cẩn: "Thầy liệu sự như thần, học sinh cực kì kính phục."

Khổng Tử lại nói tiếp: "Ta biết con xin nghỉ về nhà có việc chỉ là cái cớ, thực ra con nghĩ rằng ta hàm hồ nên không muốn theo học ta nữa.

Con nghĩ xem, ta nói ba tám nhị mươi ba là đúng, con thua, nhưng chỉ mất một cái mũ; ví như ta nói ba tám hai mươi tư, người ta thua, ko phải mất một mạng sao? Cái mũ của con quan trọng hay là mạng người quan trọng hơn?"

Nhan Hồi lại một lần nữa kinh ngạc và bừng mở mắt, ông quỳ rạp trước mặt thầy nói: "Thầy trọng đại nghĩa mà bỏ quên thị phi, học trò đã có rằng thầy tuổi cao mà không thức giấc táo, trò thật cực kì mắc cỡ."

Kể từ đó, Khổng Tử đi đâu, Nhan Hồi cũng đi cùng, chẳng mấy khi rời xa.

Theo Nguyễn Nhung

Trí thức trẻ


Xem nhiều hơn: dịch vụ nhà đất
Chuyên mục:

NHẬN XÉT&BÌNH LUẬN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét